Mỗi năm vào độ tháng Hai, khi các kênh truyền thông ra rả về “Tháng tình yêu”, ta thường không mấy bận tâm. Ấy vậy mà năm nay – tháng này – vừa qua vài ngày mà tự thấy trong mình hân hoan đến lạ.
Chắc vì hôm trước nhận được vài món quà xinh xắn. Có lẽ vì sáng nay vừa mở mắt đã cảm thấy niềm vui len lỏi vào tâm hồn. Có lẽ vì ta đang yêu thương và cũng cảm nhận được yêu thương từ những người xung quanh. Khi yêu thương hiện diện, nó lan tỏa, và cùng niềm biết ơn sâu sắc cho mỗi sự hiện diện trong đời mình, niềm vui lại được nhân thêm nhiều phần nữa.
Từng là một kẻ chối bỏ tình yêu, ta tự thấy kinh ngạc bởi sự ấm áp đang tuôn trào nơi lồng ngực. Có một đoạn thời gian dài, ta tự nhủ rằng tốt hơn hết là khép chặt lòng mình, che chắn trái tim bằng từng vòng gai góc dày dặn và cứng cáp. Ta từng tin rằng yêu thương khiến ta yếu đuối, rằng vì yêu nên đã vụn vỡ thành trăm ngàn mảnh.
Dù chẳng nói, chúng ta đều hiểu rằng bước đến ngày hôm nay, ai mà chẳng trải qua ít nhiều thương tổn. Trưởng thành, là trồi sụt qua bao chặng biến chuyển. Bằng cách vô tình hay hữu ý, người khác cứ khắc vào ta vài nhát dao khi sâu khi cạn. Dần dà thành những vết sẹo chằng chịt lúc nào chẳng hay. Trưởng thành, là tự dò dẫm bước đi trong đêm tối, tự gặm nhấm riêng nỗi đơn độc cùng cực, chẳng thể tỏ bày cùng ai. Có người mạnh mẽ vượt qua, lại tin yêu, lại vui sống. Có người buông xuôi, để rồi thất lạc chính mình chẳng thể quay đầu được nữa.
May mắn thay, và cũng lạ lùng thay, giờ đây nhờ yêu thương mà ta lần nữa tìm thấy chính mình. Đại đức Haemin viết rằng:
“Không người thầy nào có thể giúp con người trưởng thành nhiều như tình yêu. Cũng không gì có thể cho ta biết rõ bản chất của mình là người thế nào như tình yêu.”
Khi yêu, ta nhìn thấy bản thân mình rõ ràng nhất khi tĩnh lặng quan sát hành trình đã đi qua. Ta đã cho đi mà không đòi hỏi, đã tin tưởng mà không nghi ngại, đã chấp nhận và bao dung cả những khiếm khuyết của người mình thương. Hoá ra, không phải yêu thương gây ra thương tổn, mà là kỳ vọng và nỗi sợ hãi, là khao khát sở hữu và cả những điều ta còn quá non nớt để học cách đối diện.
Khi nhắc đến “nhờ yêu mà ta tìm thấy chính mình”, đó không phải là tình yêu đôi lứa. Tình yêu không chỉ là vậy. Đó còn là tình yêu dành cho bản thân, cho người thân, cho cuộc sống và cho từng khoảnh khắc vụn vặt trong đời.
Đó là khi ta nhìn thấy một người lặng lẽ đặt bó hoa trước cửa nhà ai đó. Là khi ta nghe thấy tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ nô đùa trên vỉa hè. Là khi thấy cha mẹ tươi cười bên mâm cơm nhà, Là khi thấy đám chim bồ câu tụ thành đàn tung tăng trên bãi cỏ. Những khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng chứa đựng biết bao yêu thương.
Có người nghĩ rằng, yêu thương bản thân là một dạng ích kỷ. Nhưng chăm sóc chu đáo, đối đãi dịu dàng với chính mình không đồng nghĩa với việc xa lánh thế giới, mà là một sự chuẩn bị để yêu thương thế giới ấy bằng tất cả những gì ta có. Chỉ khi ta biết trân trọng bản thân, ta mới có thể yêu người khác một cách trọn vẹn. Chỉ khi ta bình yên bên chính mình, ta mới có thể toàn tâm toàn ý dành tình yêu cho ai đó.
Ta tin rằng, tình yêu thương là kim chỉ nam và cũng là phương thuốc chữa lành mọi thương tổn bên trong. Nó không xóa đi những nỗi đau cũ, nhưng sẽ giúp ta nhìn những vết thương ấy bằng một ánh mắt dịu dàng hơn. Nên dù ai can ngăn “đừng khờ dại”, “sẽ đau”, “chừa đường lui cho chính mình” thì ta vẫn nguyện rằng người cứ yêu đi. Chúng ta luôn có quyền yêu thương, có quyền hạnh phúc, đừng chối bỏ điều đó.
Yêu thương không khiến người ta yếu đuối. Kẻ mạnh mới dám dùng trái tim để đối đãi với thế gian. Đừng sợ hãi những điều chưa tới. Đừng ngần ngại vì những tổn thương xưa cũ. Đừng để những lời khuyên dè dặt ngăn cản trái tim rộn ràng. Hãy yêu một cách trọn vẹn và chân thành. Bởi khi yêu, ta đang sống một cách trọn vẹn nhất và cũng bung nở một cách rực rỡ nhất.
Nếu bạn đang cảm thấy quá khó khăn, chúng ta có thể từ từ học lại cách yêu lại lần nữa một cách nhẹ nhàng và chậm rãi. Hãy bắt đầu bằng những điều nhỏ bé:
- Viết một lá thư cho chính mình, nhắc nhở rằng ta đã đi qua bao nhiêu ngày tháng kiên cường như thế nào.
- Mỉm cười với người lạ trên đường, biết đâu, ta vô tình mang đến cho họ một chút ấm áp.
- Dành thời gian cho những điều khiến ta thực sự vui vẻ, dù chỉ là một tách trà thơm, đọc câu chuyện ngắn, hay một bản nhạc yêu thích.
- Nhắn tin hỏi thăm một người bạn cũ, chỉ để nói rằng ta vẫn nhớ về họ.
Tình yêu thương không chỉ giới hạn trong những câu chuyện lãng mạn, mà len lỏi trong từng hành động nhỏ như thế. Khi ta mở rộng trái tim mình, dù chỉ một chút, ta sẽ nhận ra thế giới này dịu dàng hơn rất nhiều.
Hãy cứ yêu thương hết lòng bạn nhé, rồi cứ thế chậm rãi trưởng thành. Khi tình yêu thương len lỏi vào từng ngõ ngách tâm hồn, thì chỉ có sự viên mãn và niềm phúc lạc không ngôn từ nào có thể diễn tả được. Vì tình yêu là trải nghiệm đẹp đẽ vô cùng, nó giúp ta thấu suốt bản thân, cũng giúp ta chữa lành và trọn vẹn. Mỗi một giây phút ta mở bung trái tim, là một giây phút rung cảm của hạnh phúc.